Khởi công ngày 12/09/2010

Thông tin

Tài nguyên

Thành viên trực tuyến

1 khách và 0 thành viên

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang này như thế nào?
    Đẹp
    Bình thường
    Đơn điệu
    Ý kiến khác

    Hỗ trợ trực tuyến

    • (Nguyễn Văn Quất langtu79hd@yahoo.com)
    • (Nguyễn Văn Quất luyenthimithuat_19679@yahoo.com)
    • (Em trai)
    • (Em gái)
    • (Em rể)

    Dự báo thời tiết

    Du bao thoi tiet - Thu do Ha Noi

    Website liên kết

    Ảnh ngẫu nhiên

    Video_13cailuongEnglish.flv IMG_6202.jpg IMG_6158.jpg IMG_6181.jpg IMG_6177.jpg Copy_of_IMG_6286.jpg Copy_of_IMG_6179.jpg IMG_6084.jpg Image_54.jpg Image_46.jpg Image_45.jpg Image_42.jpg Image_40.jpg Image_44.jpg Image_43.jpg Image_39.jpg Image_38.jpg Image_37.jpg Image_36.jpg Image_35.jpg

    Từ điển Anh- Việt

    Dictionary:
    Enter word:
    © Cftanhiep Groups 2009

    Tra cứu điểm thi

    .

    (Xem báo) (Hỗ Trợ trực tuyến

    .

    Thời gian quý hơn vàng

    Welcome teachers to the Website of Nguyen Van Quat

    Chào mừng quý thầy cô và các bạn đến với Website của Nguyễn Văn Quất

    .

    Website của Nguyễn Văn Quất

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
    Gốc > Bài viết > Tổng hợp dữ liệu > Tiểu sử họa sĩ > Việt Nam >

    Trần Văn Cẩn

    Trần Văn Cẩn (1910 - 1994) Hoạ sĩ Trần Văn Cẩn sinh ngày 13/8/1910 tại thị xã Kiến An. Học hết tiểu học ông lên Hà Nội sống với bà nội. Cuộc sống ở đây không làm ông quên miền quê thơ ấu, nơi có người cậu làm nghề đồ hoạ và người mẹ dịu hiền. Năm 1925 Trần Văn Cẩn thi đỗ vào trường Bách nghệ Hà Nội học khoa Vẽ mẫu - đăng ten và Thiết kế đồ gỗ. Năm 1930 tốt nghiệp, ông làm ở Sở cá Nha Trang với công việc vẽ lại những con cá lạ để lưu làm hồ sơ tư liệu. Tại đây, ông được tiếp xúc với cuộc sống của những người đi biển đồng thời được gặp một số hoạ sĩ người Pháp, từ đó ông mơ ước trở thành hoạ sĩ. Ông bắt đầu vẽ biển và cảng cá. Trở ra Hà Nội Trần Văn Cẩn học lớp dự bị do hoạ sĩ Nam Sơn huớng dẫn rồi thi đỗ vào trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương do Victo Tácdiơ (Victor Tardieu) làm Giám đốc và là ngưòi dạy chính. Khoá học đó chỉ có 6 sinh viên trong đó có Trần Văn Cẩn và Nguyễn Gia Trí. Thời gian này sơn ta cũng giống sơn Trung Quốc và Nhật Bản chỉ được sử dụng cho các vật dụng hàng ngày như khay, tráp, đồ thờ...Năm 1932, hoạ sĩ Trần Quang Trân là người đầu tiên đã dùng bột vàng rắc lên màu sơn cánh dán để chuyển màu và chất. Sự kiện này đã đưa sơn ta từ lĩnh vực trang trí sang nghệ thuật hội hoạ. Tuy học sơn dầu nhưng Trần Văn Cẩn cũng nghiên cứu về sơn mài, sau nhiều lần thất bại, ông đã thành công cùng với những hoạ sĩ khác như: Trần Quang Trân, Nguyễn Gia Trí, Lê Phổ, Phạm Hậu, Nguyễn Khang... Ông đã có những đóng góp lớn cho sự  ra đời và phát triển của nghệ thuật sơn mài mặc dù một số hoạ sĩ Pháp khi đó còn tuyên bố 'Sơn An Nam không nên và không thể đi vào con đường hội hoạ'. Trần Văn Cẩn cũng quan tâm đến tranh lụa. Nhiều lần ông đến Đông Hồ (Bắc Ninh) và Hàng Trống (Hà Nội) để tìm hiểu nghệ thuật tranh khắc gỗ cổ truyền. Ông thích lối in chồng nhiều bản màu khác nhau của các nghệ nhân Đông Hồ và lối in nét sau đó bôi màu của tranh Hàng Trống, học lấy những tinh tuý, để sáng tạo nên những bức tranh đặc sắc. Năm 1943, FARTA mở phòng tranh ở nhà Khai Trí Tiến Đức, Trần Văn Cẩn tham gia hai bức 'Em Thuý' (Sơn dầu) và 'Gội đầu' (Khắc gỗ) đều đoạt giải.  Trần Văn Cẩn gần gũi hoạ sĩ Nguyễn Đỗ Cung và qua đấy làm quen với Như Phong, Nguyễn Đình Thi, những trí thức yêu nước hoạt động trong nhóm Văn hoá cứu quốcccc. Trong những ngày sôi động tiền khởi nghĩa, Trần Văn Cẩn và Nguyễn Đỗ Cung dành nhiều thời gian vẽ tranh áp phích, ba tấm áp phích khổ lớn của Trần Văn Cẩn: 'Phá xiềng', 'Cứu nông dân', 'Trừ giặc đói', 'Ba kỳ thống nhất' đã được Hội Văn hoá cứu quốc bày tại phòng gương Nhà hát lớn Hà Nội ngay khi chính phủ Trần Trọng Kim còn nắm chính quyền. Cách mạng tháng Tám thành công, Trần Văn Cẩn cùng nhiều hoạ sĩ khác đã hồ hởi dựng hàng chục tranh cổ động quanh hồ Hoàn Kiếm, bức 'Nước Việt Nam của người Việt Nam' của Trần Văn Cẩn đã được căng trên toà nhà Địa ốc ngân hàng (nay là Ngân hàng Nhà nước Việt Nam). Năm 1946, triển lãm mỹ thuật toàn quốc lần đầu tiên dưới chế độ mới được mở tại Hà Nội.  Bức 'Xuống đồng' của Trần Văn Cẩn đã được trao giải nhất và được Hội Văn hoá cứu quốc mua, cùng với bức 'Bác Hồ làm việc ở Bắc bộ phủ' của Tô Ngọc Vân và 'Chân dung Chủ tịch Hồ Chí Minh' của Nguyễn Đỗ Cung. Toàn quốc kháng chiến bùng nổ, Trần Văn Cẩn ở Từ Sơn (Bắc Ninh) đã nhận kẻ vẽ cho phòng Thông tin huyện và sáng tác rất nhiều tranh cổ động cho cuộc kháng chiến. Về Sở Thông tin tuyên truyền khu I ông cùng hoạ sĩ Tạ Thúc Bình và một nghệ nhân làng Hồ tổ chức xưởng tranh tuyên truyền,  hàng trăm bức tranh đã từ đây đưa đi khắp nơi. Tháng 7/1948, tại Đại hội Văn nghệ toàn quốc, Trần Văn Cẩn được bầu vào Ban thường vụ Hội văn nghệ Việt Nam. Năm 1951, tham gia triển lãm Mỹ thuật toàn quốc với hai bức tranh cổ động đã được giải thưởng. Năm 1953 ông cùng học sinh trường Mỹ thuật tham gia cải cách ruộng đất và đi các chiến dịch. Tháng 6/1954 Tô Ngọc Vân hy sinh, Trần Văn Cẩn thay thế đảm nhiệm Hiệu trưởng truờng Mỹ thuật và giữ cương vị này trong 15 năm (1954 -1969). Tác phẩm 'Tát nước đồng chiêm' (Sơn mài) vẽ năm 1958, tham gia Triển lãm mỹ thuật toàn quốc lần thứ 7 được dư luận đánh giá cao đem lại cho Trần Văn Cẩn những hào hứng mới cho sáng tác. Cùng năm ông cùng đoàn Việt Nam tham gia Triển lãm Mỹ thuật quốc tế tại Matxcơva, bạn bè quốc tế hết sức thích thú với tranh sơn mài Việt Nam và coi đó là sự đóng góp cho mỹ thuật thế giới.Trở về Trần Văn Cẩn nhận thấy mỹ thuật Việt Nam cần gắn bó với cuộc sống hơn nữa. Từ đó, ông đã cho ra đời một loạt tác phẩm xuất sắc: 'Nữ dân quân vùng biển', 'Mùa đông sắp đến', 'Chân dung bác thợ lò', 'Thiếu nữ áo trắng'. Ông được bầu là đại biểu Quốc hội khoá II tại đơn vị bầu cử tỉnh Kiến An Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, Trần Văn Cẩn tiếp tục thành công với: 'Đảo và thuyền', 'Sương sớm', 'Cây gạo trong bản', 'Đèo nai'... Trần Văn Cẩn đi Quảng Ninh, Thanh Hoá, đến tuyến lửa Quảng Bình, Vĩnh Linh, ngược lên Trường Sơn, vào Tây Nguyên. Ông là nguời hoạ sĩ đầu tiên vào thị xã Buôn Mê Thuột ngay sau khi được giải phóng. Sung sướng và đầy hào hứng trong không khí chiến thắng, ông lại làm công việc của một cán bộ thông tin như những ngày đầu kháng chiến chống Pháp ở Từ Sơn: Dựng lễ đài, vẽ ảnh Hồ Chủ tịch khổ lớn và kể cả cắt khẩu hiệu mừng chiến thắng. Rồi ông xuôi vào miền Đông Nam Bộ, đến Sài Gòn. Trở về Hà Nội, Trần Văn Cẩn chọn lọc từ những ký hoạ, xây dựng hai tác phẩm sơn mài: 'Tiến vào lòng đất', 'Trong lòng đất' . Trần Văn Cẩn là hoạ sĩ có tài, năng động và nhạy cảm. Ông sống nhiệt tình và đôn hậu. Với cương vị Tổng Thư ký Hội Mỹ thuật Việt Nam ông có công lớn trong việc xây dựng phong trào và xây dựng phương hướng của mỹ thuật Việt Nam. Với những đóng góp to lớn, Trần Văn Cẩn đã vinh dự được nhận nhiều huân chương cao quý, trong đó có Huân chương Lao động hạng nhất. Ông được truy tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh dợt I về văn học nghệ thuật (1996).                                                              L. V. KH

    Trần Văn Cẩn

    Trần Văn Cẩn (sinh ngày 13/8/1910 tại Kiến An, mất năm 1994) là một họa sĩ nổi tiếng của Việt Nam, một trong bộ tứ danh họa hàng đầu của nền mỹ thuật hiện đại Việt Nam: Nhất Trí, nhì Vân, tam Lân, tứ Cẩn.

    Cuộc đời và sự nghiệp

    Cách mạng tháng Tám thành công, Trần Văn Cẩn cùng nhiều hoạ sĩ khác đã hồ hởi dựng hàng chục tranh cổ động quanh hồ Hoàn Kiếm. Bức "Nước Việt Nam của người Việt Nam" của Trần Văn Cẩn đã được căng trên toà nhà Địa ốc ngân hàng (nay là Ngân hàng Nhà nước Việt Nam).Năm 1946, triển lãm mỹ thuật toàn quốc lần đầu tiên dưới chế độ mới được mở tại Hà Nội. Bức "Xuống đồng" của Trần Văn Cẩn đã được trao giải nhất và được Hội Văn hóa Cứu quốc mua, cùng với bức "Bác Hồ làm việc ở Bắc bộ phủ" của Tô Ngọc Vân và "Chân dung Chủ tịch Hồ Chí Minh" của Nguyễn Đỗ Cung.Tháng 7/1948: tại Đại hội Văn nghệ toàn quốc, Trần Văn Cẩn được bầu vào Ban thường vụ Hội Văn nghệ Việt Nam.Tháng 6/1954: Trần Văn Cẩn thay thế Tô Ngọc Vân (đã mất trong thời gian này) đảm nhiệm Hiệu trưởng trường Mỹ thuật và giữ cương vị này trong 15 năm (1954 -1969).Với những đóng góp to lớn, Trần Văn Cẩn đã được trao nhiều huân chương cao quý, trong đó có Huân chương Lao động hạng nhất. Ông được truy tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh đợt I về văn học nghệ thuật (1996Tác phẩm tiêu biểu
    • Em Thúy
    • Nữ dân quân vùng biển
    • Chân dung bác thợ lò
    • Thiếu nữ áo trắng
    • Gội đầu
    • ...
           Mối tình muộn của họa sĩ Trần Văn CẩnHạnh phúc riêng tư đến với ông quá muộn màng, nhưng ông được bù đắp bởi sự xanh tươi, trong lành mà người thiếu nữ ấy mang đến. Khi nhắm mắt, họa sĩ để lại di chúc: "Xin cô Trần Thị Hồng nhận lấy gia tài hội họa của tôi như một chút quà mọn".
     
    Vợ chồng hoạ sĩ Trần Văn Cẩn năm 1992.
    Mồ côi mẹ từ khi còn ẵm ngửa, cha đi chiến trường Campuchia, cuộc sống tự lập tạo cho cô bé Trần Thị Hồng một cá tính quyết liệt. 13 tuổi, cô rời quê hương Quảng Ngãi cùng các học sinh miền Nam ra Bắc học tập. Có năng khiếu đặc biệt về hội họa, Trần Thị Hồng được chọn vào lớp sơ trung hệ 7 năm của Đại học Mỹ thuật Hà Nội. Hiệu trưởng của trường lúc bấy giờ là hoạ sĩ Trần Văn Cẩn, tên tuổi lớn của nền mỹ thuật nước nhà. Cô bé cứ lớn lên từng ngày, vô tư, hồn nhiên và yêu ngôi trường như mái nhà của mình.Trong trường Mỹ thuật có một công viên nhỏ, Hồng và các bạn mình thường ra đó học bài, đan len, ngồi hý hoáy tập vẽ ký hoạ. Thỉnh thoảng, thày hiệu trưởng lại ghé qua, trò chuyện cùng học sinh. Qua những câu chuyện dung dị, ông đã vun đắp lên tình yêu nghệ thuật, cái nhìn đời sống an lành trong tâm hồn non nớt của những cô cậu học trò nhỏ. Ông hiền lành, gần gũi và lớn lao. Các học sinh của trường Mỹ thuật bên cạnh sự yêu quý, còn ngưỡng mộ thày như một thần tượng.Họa sĩ Trần Văn Cẩn có một gương mặt đẹp và biểu cảm về tạo hình. Khi Trần Thị Hồng làm bài thi tốt nghiệp đại học chuyên ngành điêu khắc, cô đã tới xin nặn tượng chân dung ông. Hằng ngày, cô đều dành thời gian ngồi cạnh ông để hoàn thành bức chân dung. Khi cô nặn tượng thì họa sĩ cũng tranh thủ ký họa nét thanh xuân của cô. Qua những câu chuyện và sự gần gũi, càng ngày trong lòng cô, hình ảnh thày hiệu trưởng càng trở nên thân thiết. Ngược lại, ông cũng quyến luyến cô học trò hồn nhiên có đôi mắt bồ câu trong veo. Ông không còn là thần tượng xa cách. Cô thương ông bao năm sống lủi thủi một mình, tự cơm nước giặt giũ trong căn nhà lạnh lẽo ở phố Nguyễn Thượng Hiền. Ông sống rất đạm bạc, ngoài những đồ đạc để vẽ, gia tài của ông hầu như chẳng có gì.Một ngày, Trần Thị Hồng nhận ra mình đã đem lòng yêu người đàn ông luống tuổi và đơn độc. Tình yêu ấy không giấu giếm âm ỉ, nó quyết liệt, dữ dội như cá tính con gái vùng biển. Cô đã nhìn thẳng vào mắt ông để nói: "Em yêu thày". Họa sĩ choáng váng. 61 tuổi, ông đang về chiều. Còn cô 25 tuổi, mới bắt đầu đi tìm cuộc đời mình, làm sao cô có thể chia sẻ được gánh nặng năm tháng ông đang mang. Thoạt đầu, họa sĩ đã từ chối. Ông ngại làm phiền cô, sợ cô không chịu được những dị nghị từ dư luận và áp lực từ bạn bè, người thân. Ông không muốn cô hy sinh tuổi trẻ vì mình.Cô bướng bỉnh không chấp nhận sự ngần ngại của ông. Cô biết chắc rằng tình yêu dành cho ông ở trong tim cô lớn lao như thế nào. Cô chủ động đi về chăm lo việc nhà cửa, cơm nước giặt giũ cho ông. Từng ngày cô thuyết phục ông hãy tin vào tình yêu của cô không phải sự bồng bột của tuổi trẻ. Đối với cô tình yêu là số phận. Những ngày xanh tươi cô mang đến đã thắp sáng lại cuộc đời nhiều u buồn của ông. Quá nửa đời người ông mới có một gia đình thực sự của mình, hạnh phúc muộn màng ấy đôi khi ông vẫn chưa dám tin rằng mình thật sự có nó.Năm 1975, cô Trần Thị Hồng chuyển về ở hẳn với hoạ sĩ. Để tránh những lời xì xào, cô nhập hộ khẩu vào căn hộ ở khu tập thể số 10 Nguyễn Thượng Hiền với danh nghĩa cháu ruột ông Trần Văn Cẩn. Tuy nhiên, chuyện tình "kinh thiên động địa" của họ vẫn bị bạn bè, người quen bàn ra tán vào. Người ta nói cô Hồng điên, cũng không ít kẻ cho rằng cô Hồng tham danh hám lợi đến nỗi đánh đổi cả tuổi trẻ của mình.Không có đám cưới, nhưng cô Hồng chưa bao giờ tủi thân vì những thiệt thòi ấy. Cô nói: "Mỗi người như một mảnh thiên thạch rơi lang thang, nếu may mắn, khi rơi đúng chỗ sẽ ráp vào nhau vừa khít. Cuộc đời tôi để ráp được với ông, được sống với nhau đã là quà tặng của số phận. Đám cưới là chuyện hình thức, tôi bằng lòng với tình yêu của ông và chỉ cần ông". Bởi họa sĩ đã cao tuổi nên hai người không có con. Rất nhiều năm sau, khi chứng kiến cô Hồng hết lòng chăm sóc tận tụy với ông Cẩn, những người nói cô "tham danh hám lợi" mới thấy sự nhẫn tâm của họ trước người phụ nữ chưa từng được làm mẹ ấy.Họa sĩ - nhà điêu khắc Trần Thị Hồng có 30 năm làm giảng viên khoa Điêu khắc - Đại học Mỹ thuật Hà Nội. Sự nghiệp của bà chịu ảnh hưởng lớn từ họa sĩ Trần Văn Cẩn. "Ông là nhân cách lớn, là người thày tuyệt vời. Từ sự uyên bác và trí tuệ, từ sự bao dung và nhân hậu của ông, tôi đã nhìn cuộc đời này rộng mở và an hòa hơn. Ông cho tôi tấm gương lớn về sáng tạo và sự cẩn thận trong lao động nghệ thuật", cô Hồng nhớ lại. Trong 25 năm chung sống, ngoài tình yêu, họ đã ở bên nhau như hai người tri kỷ. Cô ngồi làm mẫu cho ông trong rất nhiều bức tranh. Mỗi bức hoạ của Trần Văn Cẩn đều thấp thoáng hình ảnh người phụ nữ thương yêu đời ông. Ông bắt đầu yếu dần từ năm 1990, lúc ấy họa sĩ đã 80 tuổi. Hầu như chỉ có thể đi lại ở trong nhà, ông vẫn vẽ. Bức tranh sơn dầu cuối cùng, Trần Văn Cẩn vẽ về người vợ của mình. Nhưng sức quá yếu, ông không đẩy nổi sơn, tới giờ bức họa ấy vẫn còn dang dở. Bốn năm cuộc đời ông gần như chỉ nằm trên giường. Tối nào cô Hồng cũng giúp ông xem lại tranh, bức nào chưa hoàn thành cô giúp ông vẽ nốt.Họa sĩ đã trở về với cõi vĩnh hằng được 10 năm. Trong căn phòng cũ kỹ trên gác 3, giờ đây chỉ còn một mình bà Hồng sống giữa thế-giới-ông. Căn phòng chừng 20 m2, chật chội bởi tranh. Hơn 1.000 bức tranh lớn nhỏ phải buộc thành từng bó. Mấy năm trước trần bị nứt, mỗi khi mưa xuống lại dột, ẩm mốc và nước mưa đã làm hỏng vài bức. Bà dành dụm tiền làm thêm được cái mái tôn, thật may là qua cả mùa mưa vừa rồi, căn phòng vẫn khô ráo.Trong những câu chuyện kể về ông, bà cười và khóc rất nhiều. Bà rạng rỡ khi nhắc lại những kỷ niệm rằng tính ông hóm hỉnh, hay đùa, lúc nào cũng sợ bà buồn; rằng ông hay ký tên H-C (Hồng - Cẩn) vào những bức tranh vẽ tặng bà; rằng ông chu đáo đến nỗi, đi công tác xa hay sơ tán mỗi khi trở về, bà đều thấy trong cái túi để sau cánh cửa luôn có sẵn tem phiếu và những điều ông dặn dò bà... Rồi bà bật khóc khi kể về những năm tháng đạm bạc của ông, đến tận lúc sắp mất, bà mới mua cho ông được chiếc TV đen trắng. Bây giờ, bầu bạn với bà Hồng là hai chú mèo nhỏ. Trên sân thượng có những chậu rau và rổ đất bé xíu gieo vào cây ớt, dăm khóm đậu... Bà vẫn sáng tác, nặn tượng.Trong di chúc, ông để lại cho bà toàn bộ tài sản nghệ thuật của mình, với mong mỏi bà hãy thay ông gìn giữ, bảo quản số tranh ấy để công chúng sau này vẫn đến được với tranh ông. Nhiều người thấy bà Hồng sống đạm bạc đã khuyên bà bán đi vài bức để sửa sang nhà cửa, bà nhất định không nghe. "Cuộc đời tôi đã chết một nửa mang theo ông. Giờ tôi chỉ có nguyện vọng làm sao để nghệ thuật của họa sĩ Trần Văn Cẩn tái sinh. Khi sống, ông chỉ có mong muốn những người dân bình thường nhất cũng đến được với tranh ông. Ông tin cậy gửi gắm tôi ước nguyện ấy, tôi phải làm bằng được". Bà Hồng đã tính đến nước "xót ruột" nhất, là nếu không tìm được những mạnh thường quân yêu nghệ thuật hay sự hỗ trợ của nhà nước, bà sẽ phải bán đi một số lượng tranh Trần Văn Cẩn để lấy tiền làm nhà cho ông.Ở buổi chiều của cuộc đời mình, người đàn bà chưa một lần làm mẹ ấy ngồi đếm lại những năm tháng đi qua: "Dù rằng khoảng thời gian họa sĩ bỏ tôi lại một mình quá dài, nhưng tôi vẫn biết ơn ông, vì ông đã cho tôi mối tình đẹp đẽ thế trong đời". Theo VnExpress.net   
    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Văn Quất @ 15:22 18/09/2010
    Số lượt xem: 2696
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Nghệ thuật tranh khắc gỗ

    Want to enjoy the arts must be educated about art (Karl Marx)

    Muốn thưởng thức được nghệ thuật phải được giáo dục về nghệ thuật (Karl Marx 1818-1883)